Nữ sinh bên phải giơ tay lên.
Còn một cái tên khác.
"Lưu Nghệ." Anh nhìn về phía nữ sinh bên trái, "Bạn ở lại một chút.
Lý Vũ muốn đi có thể đi."
Lý Vũ nhỏ giọng cùng Lưu Nghệ nói gì đó, đẩy cửa đi.
Cửa vừa mới đóng lại, Tô Lâm còn chưa lên tiếng, Lưu Nghệ tiến về
phía trước hai bước.
Nữ sinh vừa nhìn đã thấy ăn mặc quá tỉ mỉ, váy trắng liền áo, chiều dài
vừa vặn đến ngang đùi, phần đuôi mái tóc dài được uốn lên, màu tóc nâu
rất nhạt, trên khuôn mặt trang điểm tinh xảo, trên cổ và tai có đeo trang sức.
Nhìn thấy váy trắng, Tô Lâm bỗng dưng nghĩ đến Lộc Viên Viên.
Cô cũng có rất nhiều váy trắng.
Màu trắng không giống nhau, trắng gạo, trắng thuần, đều có.
Nhưng mà cô xưa nay không mặc váy ngắn như vậy. Váy liền áo cô
mặc đều dài ở ngang đầu gối. Mỗi lần đều lộ ra bắp chân nho nhỏ, trắng
nõn tinh tế.
Hừ.
Loại chiều dài kia nhìn mới đẹp.
Trong lòng thì nghĩ như vậy, nhưng trên mặt anh không có một chút
thay đổi. Mắt nhìn nữ sinh đang đứng không nhúc nhích,
"Tới gần một chút."