BÃO ĐỒNG - Trang 167

ấy, ông Nhận, Phó chủ nhiệm mua bán Huyện về hưu, lẽ ra một Trưởng
Cửa hàng được đề bạt giữ chức vụ ấy, nhưng gần đến ngày ông Nhận rời
nhiệm sở, đùng một cái Trưởng ban tổ chức chính quyền Huyện xuống làm
việc riêng với Bí thư Chi bộ kiêm Chủ nhiệm mua bán Huyện. Chỉ hai ngày
sau, lại đích thân Trưởng ban mang quyết định xuống công bố trước cuộc
họp Chi uỷ và Ban chủ nhiệm Hợp tác xã mua bán bổ nhiệm đồng chí Hà
giữ chức Phó chủ nhiệm, thay đồng chí Nhận về hưu. Với lời giải thích
nghe cũng hợp lý hợp tình, đồng chí Hà là nữ, mà nữ là thuộc diện ưu tiên,
thêm nữa, lại có trình độ trung cấp tài chính kế toán, rất cần đối với một
đơn vị hoạt động kinh doanh như Hợp tác xã mua bán Huyện nhà. Có lẽ chỉ
với ưu thế đặc biệt nổi trội ấy mà Hà nhận chức Phó chủ nhiệm chưa được
nửa năm, thì giời ơi đất hỡi thế nào, ông Thất, Chủ nhiệm mua bán Huyện,
lại được điều lên làm Phó chủ nhiệm liên hiệp Hợp tác xã mua bán Tỉnh. Dĩ
nhiên, chức Chủ nhiệm mua bán Huyện không thể rơi vào ai khác là đồng
chí Hà, một cán bộ nữ có trình độ, lại năng nổ, xốc vác, theo cách đánh giá
của Phó bí thư Huyện uỷ kiêm Chủ tịch Uỷ ban Huyện Đào Trọng Trường
trong cuộc hội ý Thường trực Huyện uỷ để bố trí người thay ông Thất.
Không biết ở đời còn cái may nào giống cái may của Hà đã gặp sau gần ba
năm, kể từ cái buổi tối bà mẹ chồng phải đưa lên Bệnh viện, Hà dám xông
thẳng vào phòng cấp cứu giữa lúc các thầy thuốc đang cuống lên, lo cho
chỗ vết thương ngã xe máy của Chủ tịch Huyện. Quả là một buổi tối thần
tiên, một buổi tối đổi đời, một buổi tối... Cũng chẳng còn từ ngữ nào diễn tả
nổi cái buổi tối hôm ấy đối với Hà là một buổi tối gì gì nữa.

Chỉ biết, Hà trong lúc chờ đợi gặp Trường từ trên Hội trường Đảng

Tỉnh đi ra, lòng rộn lên bao ý nghĩ như người mộng du. Những giây phút
đợi chờ cũng vì thế nhẹ nhàng trôi không chút nặng nề, khắc khoải. Nghĩ
thì nghĩ, nhưng mắt Hà vẫn đặt vào toà nhà cao to, nghiêm cẩn như một
giảng đường trước mặt. Kia rồi, người đàn ông tầm thước, nước da trắng
trẻo, với nụ cười thường trực trên môi và một dáng đi tay cứ vung va vung
vẩy như quặt ra phía sau, từ lâu dù nhìn mãi đằng xa Hà cũng không thể lẫn
với bất cứ người đàn ông nào, đang từ cửa chính Hội trường bước từng bậc