BÃO ĐỒNG - Trang 68

Thường vụ ba mươi hàng tháng mới ngã ngũ. Biết tính ông vậy, tôi nói
thẳng:

- Tôi định vụ mùa này giao khoán một số diện tích lúa cho bà con làm

thử, để rút kinh nghiệm. Đề nghị bác cho họp Đảng uỷ để ta bàn bạc cho
thống nhất.

Khác với mọi lần và cũng lạ là khác với cả tính cách của ông, Bí thư

bật lò so ngay:

- Không được đâu. Trên đã cấm không cho khoán hộ dưới bất cứ hình

thức nào. Anh mới về không biết, chứ chúng tôi công tác ở địa phương bạc
cả tóc đầu nên thừa biết, một khi trên đã cấm thì dưới chỉ biết răm rắp chấp
hành. Thế nào là cấp dưới phục tùng cấp trên, anh là đảng viên lại không
nắm được nguyên tắc đó à?

- Tôi nắm được chứ ạ!

- Nắm được mà định chống lại cấp trên!

Ông Biền có vẻ không muốn nghe nữa. Đã thế, tôi phải tỏ ra hết sức

nhũn nhặn, lễ phép mới có thể líu kéo ông ngồi lại được. Tôi nhỏ nhẹ nói:

- Tôi không chống lại cấp trên. Nhưng bác cứ bình tĩnh nghe tôi trình

bày cho hết đã. Trước tiên đây không phải là khoán hộ, mà chỉ khoán cho
lao động thôi. Nhà nào có nhiều lao động thì giao nhiều ruộng, ít thì giao ít,
không ép buộc, thậm chí ai không muốn nhận ruộng khoán cũng không sao.

- Thế gia đình thương binh, liệt sĩ và người cô đơn thì sao?

Ông Biền bỗng hỏi xen. Tôi thực sự có phần lúng túng, vì trong khi

mải mê với ý định khoán ruộng cho Xã viên, tôi cũng chưa nghĩ tới một đối
tượng chính sách từ lâu được đặt vào hàng "ưu tiên số một". Ông Biền như
nhìn thấy tôi có lỗ hổng này, liền bảo: