BÍ MẬT THỨC TỈNH - Trang 158

có tác phong không tốt, còn có, chiếc xe thể thao kia của cô ta chính là do
một lão già ngoại quốc mua cho cô ta đó.”

“Trời ạ! Không thể nào... Tôi đã từng gặp cô ta rồi, cô ta rất đẹp.” Một

nữ sinh nói, không quên suy đoán một phen: “Nếu như là thật, khẩu vị của
cô ta thật là nặng, một lão già ngoại quốc mà cũng có thể xuống tay được.”

“...”

Lời khó nghe vẫn còn tiếp tục, Tạ Uẩn Ninh đứng lên rời đi, vô tình

chạm mặt Lê Lạc ở cầu thang. Quả nhiên, khi cô nhìn thấy anh đã rất vui
vẻ, khuôn mặt tươi cười nói: “Giáo sư Tạ, thầy tới thật sao?”

Tạ Uẩn Ninh ho khẽ một cái, đút hai tay trong túi quần, hỏi cô: “Mua

cà phê?”

“Đúng vậy.” Lê Lạc gật đầu một cái.

“Cho cô.” Tạ Uẩn Ninh lấy từ trong túi quần ra ba tờ phiếu mua cà

phê miễn phí còn dư lại, giống như cách Vương giáo sư kín đáo đưa cho
anh, nhét vào trong tay Lê Lạc: “Cầm lấy đi, tôi mời cô uống.”

Cầm ba tờ phiếu mua cà phê miễn phí nhăn nhúm, Lê Lạc cười híp

mắt nhét vào trong túi mình: “Cám ơn... Tạ lão sư.”

Lê Lạc đi mua cà phê. Tạ Uẩn Ninh nhìn bóng lưng Lê Lạc phía sau

cửa kính, anh định đợi lát nữa sẽ nhắc cô vài lời. Dù sao thì anh cũng là
thầy, là bề trên của cô.

Lê Lạc mua một ly cà phê sữa nhiều đường, sau đó đi thẳng tới hội

trường. Buổi diễn thuyết ngày hôm nay chỉ là một hoạt động của viện sinh
hóa, cho nên chỉ tổ chức ở hội trường trong thư viện. Chỉ là hội trường này
cũng không hề nhỏ, có đủ chỗ cho năm trăm người, dù sao thì sinh viên của
viện sinh hóa cũng không nhiều như vậy. Chỉ là không biết có phải là do

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.