BỘ BỘ KINH TÂM - Trang 431

Nhược Hi thở dài, trông bộ dạng của cô quận chúa, cho dù Thập tứ a ca

có ngồi trước mặt, chưa chắc cô đã nhận ra ngay. Sực nhớ đến câu trả lời
của Thập tam a ca, nàng lại thấy buồn thay cho Mẫn Mẫn.

Nhìn từ Thập tam sang Mẫn Mẫn, lại nghĩ đến Thập tứ a ca, Nhược Hi

sầu đầy một bụng.Trong lúc du di mắt giữa hai người, nàng chợt bắt gặp
ánh nhìn của Tứ a ca. Chàng hiếng mắt về Mẫn Mẫn e lệ, lại hiếng mắt về
Thập tam đang sôi nổi nói cười, rồi liếc nàng, mắt ánh lên hài hước. Đương
cơn lo ngại vơi đầy còn bị chàng cố ý chòng ghẹo, Nhược Hi không nén
được, trừng mắt lườm chàng rồi nhìn đi chỗ khác, bất thần phát hiện Bát a
ca đang cười nụ, lẳng lặng quan sát nàng và Tứ a ca. Nàng không dám nhìn
thẳng vào chàng, bèn cụp mắt hướng ngay xuống đất.

Mọi người cười nói một hồi, Khang Hy chợt hỏi:

- Dận Trinh đi lâu nhỉ, mãi mà chưa quay vào?

Tiếng ồn ào lắng lại, Nhược Hi thót cả tim. Bát a ca đứng lên cúi mình:

- Hôm qua Thập tứ đệ nói bụng cứ ậm ạch, chắc gần đây ăn uống không

hợp thế nào.

- Đã truyền thái y chưa?

- Vẫn chưa ạ.

Khang Hy nhíu mày nhìn các a ca ngồi dưới:

- Đừng ỷ tuổi trẻ mà xem thường bệnh vặt.

Các a ca đồng thanh thưa vâng. Bát a ca cũng cúi mình phụ hoạ:

- Nhi thần nhớ rồi.