BỞI SÀI GÒN NHIỀU NẮNG - Trang 72

- À… ừ… Mời em ngồi.

- Vâng! Cảm ơn anh!

- Ừ… à… em có việc gì thế… Tôi xin lỗi nếu như cái nhìn của tôi

khiến em khó chịu…

- Ồ không, em ngồi đây để anh có thể nhìn em trực tiếp và

thoải mái hơn thôi. Chứ cứ liếc thế có ngày rách mắt đấy.

- Ờ… Tôi xin lỗi…

- Không! Em thích anh nhìn em thật mà! Thích lắm í! Nên em tự

nguyện sang đây ngồi với anh.

- Ờ… ờ… Em vui tính quá!

- Anh không tin em à?

- Tin… tin chứ!

- Em tên là Mai, Ban Mai! Còn anh?

- Tôi… tôi tên là… Th…. Thụy… Quang Thụy.

- Chào anh Thụy!

- Ờ… Chào em Mai!

- Vậy coi như chúng ta đã quen nhau rồi đúng không?

- Ờ… Đây là lần đầu tiên tôi gặp em.

- Đâu có anh, anh đã biết tên em, em đã biết tên anh, có nghĩa

là chúng ta đã biết nhau, đã là bạn của nhau rồi còn gì?

- Ờ… ờ… Là bạn…