BỨC TRANH CHẾT CHÓC - Trang 42

- Nhưng em có gặp anh bao giờ đâu, mà sao anh biết nhà em?

La Nham hỏi:

- Buổi chiều, trời mưa, em vào đền, em còn nhớ không? Em đã khấn điều
gì?

Chị Thuận thẹn thùng:

- Thì anh đã biết rồi còn gì? Mà lúc đó, anh ở đâu nhỉ, sao lại biết lời khẩn
cầu của em?

La Nham chậm rãi:

- Em đừng có hỏi nữa, em chỉ cần biết, anh là của em, và em cũng vậy. Hỏi
nhiều, e lộ thiên cơ. Thiên cơ bất khả lộ, em hiểu chưa?

Chị Thuận thủ thỉ:

- Em hiểu rồi. Nhưng em vẫn lo lắng lắm.

La Nham hỏi:

- Em lo lắng điều gì, nói anh nghe xem nào?

Chị Thuận thổn thức:

- Em đã ăn nằm với anh, lỡ có bầu thì sao, tránh sao khỏi tiếng chê cười của
dân làng? Hay anh công khai đến ở với em đi! Tại sao phải đêm đêm mới
xuất hiện?

La Nham lắc đầu:

- Không được, điều đó thì không bao giờ được. Nếu lộ ra sẽ có tai hoạ. Anh
rất muốn được ở gần em chứ nhưng em hãy hiểu cho anh.

Chị Thuận thút thít:

- Anh bí ẩn quá, khiến em băn khoăn. Có chồng mà không nói với ai được.
Hay anh đón em về với anh đi.