CÁI CHẾT ĐƯỢC BÁO TRƯỚC - Trang 119

- Và hỏi mẹ tôi xem bà có muốn đổi một lọ mật ong lấy bí ngô không...

- Một lời đề nghị kỳ quặc! Bí ngô thì ai mà chả có thừa thãi! Hầu như

không thể bán chúng được.

- Tất nhiên rồi! Chính vì vậy mà bà Lucas đã gọi điện...

Edmund rút từ túi áo veston ra một lọ mật ong nhỏ và nói tiếp :

- Đây này, bằng chứng của tôi đây! Bà Lucas có thể đến cũng không sao

vì tôi tới để lấy bí ngô mà.

- Đúng vậy.

- Cô có đọc Tennyson không?

- Không thường xuyên.

- Cô nhầm rồi. Đấy là một nhà thơ rất ăn khách. Cô đã đọc Maud chưa?

- Đọc lâu lắm rồi.

- Bà ta giống cô. Hay hờn dỗi, lạnh nhạt, dửng dưng... Phillipa, Maud

chính là cô!... Và con người khốn khổ chỉ nghĩ đến cô ấy, chính là tôi...

- Đừng ngốc thế, Edmund.

- Nhưng, rốt cuộc, Phillipa, tại sao cô lại như vậy? Cô hạnh phúc hay

phiền muộn? Cô sợ hãi ư? Chắc phải có cái gì đó!

- Đấy là việc của tôi.

- Đấy cũng là việc của tôi nữa! Tôi muốn biết, Phillipa! Tôi có quyền

biết! Tôi không hề có ý định phải lòng cô. Tôi chỉ mong muốn một điều:
viết quyển sách của tôi trong yên tĩnh.... Và rồi... A! Cô chẳng giúp gì tôi
cả!