CẠM BẪY ĐỘC THÂN - Trang 290

Ellie đã không phải suy nghĩ về câu trả lời của nàng. Câu trả lời là ngược lại
những gì nàng đã nói vào tuần trước. "Tôi sẽ không mướn nữa. Vâng, hiện
giờ tôi không còn cần chúng nữa, phải không?”

Nụ cười sáng chói của Jack khiến nàng gần như lòa mắt. "Có lẽ Alice có thể
có chúng," chàng nói.

Bà Mann lưỡng lự. "Sau khi vụ xâm nhập, tôi đã quyết định chỉ để cho nam
nhân mướn căn phòng đó thôi. Tôi sẽ không được thanh thản trong lòng nếu
một trong các cô mướn nhà của tôi phải đối mặt với kẻ trộm, sau vụ đó thì
không thể nào." Bà nói với Alice: "Chuyện sẽ khác nếu có ông Travers ở đây.
Khi nào chồng cô sẽ dọn đến với cô?”

Một ánh nhìn từ Jack đã giữ Ellie im lặng. Chàng đã cảnh cáo trước với nàng
rằng mặc dù Alice cần giúp đỡ, cô ấy không cần một người để làm tất cả mọi
việc cho cô [champion: tay vô địch]. Cô ta có khả năng để tự trả lời.

Alice trao cho bà chủ nhà môt ánh mắt trong sáng. "Anh ấy đã đi lên phía bắc
để tìm việc làm. Khi anh ấy tìm được việc, anh ấy sẽ quay lại với tôi." Cô ta
liếm ướt đôi môi của mình. "Cả tôi và em bé của tôi."

Sau một khoảng im lặng, đôi má hồng hào của bà Mann dúm lại thành một
cười rất lớn. "Cô nói một em bé? Vậy thì chúng ta phải chăm sóc thật tốt cho
hai người và phải khiến cô khá bận rộn để không còn thời gian để mà buồn
khổ."

Bọn họ để lại Alice trong nhà bếp để giúp bà Mann may vá và là quần áo
trong khi Jack và Ellie xuống tầng hầm để kiểm kê các món đồ nội thất mà
nàng muốn giữ lại. Jack thu lấy chiếc chìa từ tay nàng để mở khóa cửa.
Chàng bước vào trước, nhìn quanh, sau đó đưa nàng vào bên trong.

Nàng có vẻ vui thú. "Em không phải là bất lực," nàng nói. "Tại sao các quý
ông luôn luôn mở cửa cho phụ nữ như thể chúng tôi không biết làm thế nào
để sử dụng một chiếc chìa?"

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.