CẬU TÚ - Trang 398

[94]

Tức Bôtxuê.

[95]

Lia, luýt: những cây đàn cổ mà các thi sĩ hát rong xưa kia thường dùng để đệm khi hát, và được

coi là biểu tương của thơ ca.

[96]

Thi sĩ trào phúng cổ Hy-lạp, người phát minh ra thể thơ trường đoản cách, là vũ khí ghê gớm

của ông trong thơ trào lộng.

[97]

Nhân vật ăn khỏe trong Gacgăngchuya của văn hào Pháp Rabơle.

[98]

Điôgienơ: triết gia Hy-lạp cổ, đã có lần cầm đèn đi giữa ban ngày “để tìm một con người”.

[99]

Về bà Brinhhôlanh cũ, xem tập: Chú bé, chương XVI.

[100]

Đúng hơn, ngày 21 tháng 11 năm 1831.

[101]

Giáo sư bút thiếp đã xuất bản cuốn: “25 bài tập viết”.

[102]

Nhân vật trong tiểu thuyết Nhà thờ Đức Mẹ Pari của văn hào Pháp Victo Huygô.

[103]

Tiếng la-tinh: Một công việc đáng buồn.

[104]

Thành ngữ la-tinh, tỏ ý vui mừng: đánh dấu bằng một viên sỏi trắng (màu trắng đối với người

La-tinh là màu hạnh phúc, màu đen la màu tai họa).

[105]

Phái ủng bộ chi trưởng của dòng họ Buôcbông bị truất năm 1830 và bị chi họ Ooclêăng thay

thế làm vua ở Pháp.

[106]

Chơi chữ: Marcher có nghĩa là công việc chạy, trôi chảy vừa có nghĩa là đi bộ.

[107]

Một câu rủa thường thấy trong các hài kịch cổ, nói trạnh Par le sang de Dieu (máu chúa).

[108]

Nhân vật vở Nhà vua vui đùa, của Vícto Huygô, diễn lần đầu tiên vào năm 1832.!

[109]

Chẳng hạn aieux (tổ tiên) viễt theo lối chữ Pháp cổ là aiealx.

[110]

Nhân vật trong Nhà thờ Đức mẹ Pari của Victo Huygô

[111]

Bạn của Lơgrăng.