CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 278

Vì vậy, gái Diệp thì thầm vạch kế hoạch bên tai Du Nhiên, phải làm thế

này, thế này, sau đó, khóe miệng Du Nhiên không nhịn được mà nhếch lên,
cười như một con mèo trộm tinh.

Ngày hôm sau, thứ Sáu, tại nhà Khuất Vân.

Du Nhiên ngồi trên sô pha, cùng Khuất Vân xem ti vi.

Không lâu sau, Khuất Vân lập tức phát hiện ra, hôm nay, Du Nhiên rất

không bình thường, ví dụ như…

“Khuất Vân, anh yêu cái đồng hồ đeo tay của anh chàng kia không?”

Du Nhiên hỏi.

“Bình thường.” Khuất Vân không để ý lắm.

“Rốt cuộc là yêu hay không yêu?” Du Nhiên cố chấp hỏi.

“Chỉ là một cái đồng hồ thôi, có cần đến mức yêu hay không yêu

không?” Khuất Vân hỏi.

“Em hỏi cái gì anh trả lời cái đấy không phải được rồi sao? Bình thường

luôn chữ chữ quý như vàng, hôm nay sao lại nhiều chuyện như vậy? Một
lần nữa, cái đồng hồ đeo tay của anh chàng trên ti vi, anh có yêu hay
không?” Dường như Du Nhiên đặc biệt cố chấp về vấn đề này.

Để tránh Du Nhiên lại quấy rầy hơn nữa, Khuất Vân cho một đáp án:

“Không yêu.”

Vừa dứt lời, da đầu nhói đau – Du Nhiên nhổ một sợi tóc của anh vô

cùng nhanh.

“Tôi có thể hỏi em đang làm gì không?” Khuất Vân hơi nhướng mi mắt.