CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 360

“Ngày hôm sau, anh ấy đánh Cổ Thừa Viễn trước mặt lãnh đạo.”

“Bởi vì chuyện này có ảnh hưởng rất lớn, Khuất Vân bị ép phải thôi

học.”

“Ai cũng biết, anh ấy hận Cổ Thừa Viễn.”

“Thế nhưng, tôi không ngờ rằng, anh ấy lại hận đến mức không tiếc lợi

dụng người khác để tổn thương Cổ Thừa Viễn.”

“Còn cô, bất hạnh trở thành kẻ hy sinh. Khuất Vân hẹn hò với cô, chỉ để

trả thù Cổ Thừa Viễn… Chứ không phải vì thích cô.”

Đây là chân tướng của mọi việc, Du Nhiên nghĩ, đây cũng chính là tất

cả bí mật của Khuất Vân.

Giống như một vở kịch, Cổ Thừa Viễn, Đường Ung Tử, Khuất Vân, ba

người bọn họ là diễn viên, còn Du Nhiên chỉ là một công cụ để phát triển
tình tiết.

Trên sân khấu chưa từng có chỗ cho cô, thật là một vai diễn bé nhỏ đến

đáng thương.

“Tôi nghĩ, cô ghét tôi, đúng không?” Đường Ung Tử nói: “Năm đó, tôi

cũng không biết quan hệ của cô và Cổ Thừa Viễn… Hơn nữa, đến nay tôi
đều không hiểu những suy nghĩ của anh ta.”

“Cho dù biết cũng không thay đổi được gì, hơn nữa, …” Du Nhiên

chậm chạp nói: “Chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.”

“Thật ra, Khuất Vân và cô căn bản không phải người đi chung một

đường, nếu không phải vì Cổ Thừa Viễn, hai người đã không ở bên nhau.”
Đường Ung Tử bỗng dừng xe lại.