vang lên, cô ta nhận máy, ước chừng chờ bên kia nói hai câu, cô ta mới đáp
lại một câu: “Tôi đã biết.”
Sau đó, cô ta ngắt máy, nói: “Khuất Vân ở trong căn phòng các người đã
ở chờ cô, tất cả mọi chuyện, cô có thể hỏi anh ấy cho rõ ràng.”
“Tôi đã biết.” Du Nhiên nói xong, mở cửa xe, bước xuống.
Đường Ung Tử nhìn ra ý định của cô, nhướng mày nói: “Không phải cô
định đi bộ về đấy chứ?”
“Nghĩ tới chuyện người đàn ông của tôi từng bị cô chạm vào, trong lòng
tôi không quá thoải mái, vì vậy, tôi vẫn tự mình đi thì tốt hơn.” Du Nhiên
nói xong, cũng không có hứng thú nhìn vẻ mặt Đường Ung Tử, hai tay thắt
chặt khăn quàng cổ, đi dọc theo con đường.
Tuyết còn đang rơi, không lớn, nhưng gió quất lên mặt vẫn hơi đau đau.
Giày tuy dày nhưng vẫn không ngăn được nhiệt độ rất thấp của lớp tuyết
đọng, bàn chân Du Nhiên bắt đầu sưng lên.
Đầu óc, rất hỗn loạn, thế nhưng trong thế giới tràn ngập bông tuyết này,
nó đã đông thành một thể rắn hỗn loạn.
Cô tự nói với bản thân, không nên tin lời của Đường Ung Tử… Ít nhất,
không nên tin toàn bộ.
Cô cẩn thận nhớ lại những ký ức giữa cô và Khuất Vân, từng mảnh ký
ức nhỏ thật nhỏ đều bị cô lật lại, kiểm tra thật tinh tế.
Du Nhiên nhớ, tự cô đã đưa ra lời đề nghị hẹn hò, cho tới nay đều là cô
chủ động.
Nếu như Khuất Vân quyết tâm muốn trả thù, anh hoàn toàn có thể chiều
theo ý cô ngay từ đầu, khiến cho cô cảm nhận được hạnh phúc vô bờ, rồi lại