CHIẾC CHUÔNG THẦN - Trang 148

- Vâng, chính tôi đây, thưa giáo sư.

- Chà, làm sao thế này? Có gì xảy ra vậy?

Giáo sư nhìn Maie bằng con mắt ái ngại. Bác sĩ Vômatret đỡ lời Maie:

- Thưa giáo sư, ông Maie đã mặc quần áo ngủ đến phòng họp của đài truyền
hình và đánh răng ở đó.

Giáo sư quay sang hỏi bác sĩ Noiman:

- Này anh bạn đồng nghiệp, chính anh đã nhìn thấy ông Maie là con chó
phải không?

- Vâng, thưa giáo sư.

- Đấy nhé. Giờ thì anh có thực tế để kiểm tra lại thần kinh của anh.

- Thưa giáo sư, thì sáng nay tôi đã công nhận bệnh của tôi rồi mà.

- Được, thế là tốt. Vậy chịu khó uống thuốc đều đặn hàng ngày nghe.

Ông Maie đến bên giáo sư:

- Thưa giáo sư, tôi có thể gọi điện về nhà được không ạ? Cả nhà tôi giờ
đang lo lắng không biết tôi ở đâu.

Giáo sư gật đầu bảo Vômatret:

- Bác sĩ, anh hãy đưa ông Maie đến máy điện thoại. Thế còn bệnh nhân này
thì sao?