CHỜ ĐẾN KHI GIÓ ÊM SÓNG LẶNG - Trang 739

Giang Thủy không nhúc nhích, Lý Vân cũng lười phản ứng anh. Đứng

ở phía sau, tay đút vào túi quần: “Lần sau tôi còn gọi cậu tới.”

Rốt cuộc có phản ứng, mày nhăn lại, thanh âm quật cường: “Chết

cũng không đi.”

“Chết ở Bắc Kinh? Cậu cam tâm sao?”

Giang Thủy trầm mặc.

Lý Vân thở dài một hơi: “Đều là như vậy. Tin tưởng tôi, Giang Thủy,

qua không bao lâu cậu sẽ có thể mở một mắt nhắm một mắt. Cậu sẽ hiểu rõ
muốn mặt mũi — phải có tiền.”

Cô ta vỗ vỗ vai anh, “Tôi mệt rồi, nếu cậu không muốn bị khóa ở

ngoài cửa, bây giờ đi lên về cùng tôi.”