CHÚ BÉ TRONG VALI - Trang 102

thứ chín.

Chiếc ghế cô dâu đã vẽ xong. Đó là một ngũ giác dựng trên một góc

vuông. Phần để ngồi nằm ở trên. Thật khó mà ngồi yên trên một chiếc ghế
chông chênh như vậy.

Bọn trẻ lại cười ồ nhưng liền im lặng ngay để nghe Xư-ra-e-xkin đọc thơ:

Chân lý ấy sớm mai thành vĩnh cửu,

Có khác nào định lý Pi-ta-go!

Đã nghiệm đúng trong hàng nhiều thế kỷ,

Trong tối tăm chân lý vẫn chói lòa.

Ta-ra-ta hòa theo và hai người cùng đọc tiếp:

Mất bao nhiêu sinh vật để tế thần,

Bao trâu béo thay lời cầu khẩn chúa,

Vì ánh sáng từ trời cao chiếu tỏ,

Mà Pi-ta-go dâng vật hy sinh.

Bởi không rõ cội nguồn chân lý,

Họ bưng mặt hãi hùng, run sợ,

Trước những điều sáng tạo của Pi-ta-go.

Và từ đó để tìm ra chân lý,

Con người đành bắt chước tổ tiên xưa,

Mặc trâu rống họ cúi đầu cầu nguyện.

— Đó là sáng tác của Sa-mi-xô, - Ta-ra-ta xúc động nói. Ông tháo kính

rút mùi soa lau mắt kính.

Ma-ca-rơ Gu-xép nháy Giáo sư: thật hiếm thấy Ta-ra-ta hàng ngày bình

thản pha đôi chút hài hước mà hôm nay lại dịu dàng như vậy. Ma-ca-rơ sẵn
sàng xóa bỏ những lời lẽ mà nó vừa gán cho Xư-ra-e-xkin lúc ở bờ sông. Nó
vẫy tay với Xư-ra-e-skin tỏ vẻ làm lành.