CHÚ BÉ TRONG VALI - Trang 192

Một lát. Chắc cô ta đang đi ở hành lang, mặc chiếc áo màu xanh lơ, soi

mình vào gương và nghĩ: ai gọi điện thoại cho mình nhỉ?

— Vâng, tôi đây.

— Chào Mai-a.

— Chào anh. Anh là ai đấy?

— Tôi là Xéc-gây, - chú nói khản giọng.

— Xéc-gây nào?

— Xéc-gây Xư-ra-e-xkin.

— A, chào Xê-ri-ô-gia.

Chú vừa vui vừa buồn.

— Tôi sắp đi đây, - chú nói.

— Đi xa à?

— Đến Mu-rơ-man-xcơ.

— Đi biểu diễn với đoàn xiếc à?

— Không phải thế. Tôi không phải là cái người mà bạn nghĩ đâu. Tôi

không phải là nhà ảo thuật.

— Ồ, tất nhiên rồi, - Mai-a nói. - Chắc bạn học ở đâu đó chứ gì?

— Đúng, tôi học lớp bẩy trường Điều khiển học. Còn bạn?

— Tôi cũng học lớp bẩy trường Hóa học.

— Một ngành lý thú đấy, - không hiểu sao chú không nói đúng ý mình.

Hóa học là một ngành chú chúa ghét.

— Còn tôi, bạn biết không, tôi không thích môn hóa học đâu. Sang năm

tôi định chuyển sang ngành khác, - Mai-a thú nhận.

— Nói chung cũng đúng nhưng không hoàn toàn như vậy... - Xê-ri-ô-gia

đang nói uể oải bỗng sôi nổi lên: - Chuyển sang trường tôi! Không, tôi nói