CHÚ CHIẾU BÓNG, NHÀ ẢO THUẬT, TAY ĐÁNH BÀI VÀ TỤI CON NÍT XÓM NHỎ SÀI GÒN NĂM ẤY - Trang 55

- Bậy mầy, ổng đứng kia kìa...

Ông đưa tay chỉ về phía bức tượng đối diện bên đường.

- À... bức tượng đó nói làm sao chú?

- Ổng nói mầy còn ngu quá “Nhân bất học bất tri lý...”

- Nghĩa là sao chú?

- Người mà không học thì không biết lý lẽ... Y như mầy vậy, vẫn còn

ngu.

Nhà ảo thuật đứng dậy, vặn người nghe rắc rắc như tỏ dấu hiệu chấm dứt

cuộc nói chuyện:

- Thôi mầy. Về đi học đi con. Đừng trốn học ghé đây xem ảo thuật nữa.

Nhà tao ở gần chợ Bình Tiên, đối diện đình Bình Tiên. Tao thường ở nhà
buổi chiều. Muốn học ảo thuật cứ ghé buổi chiều, buổi sáng ở trường đi
học...

- Dạ.

Lúc đó thằng con nhà ảo thuật nhìn thằng Chim cười, nói vài tiếng:

- Trốn học. Xấu!

Chú thích:

[1] Bây giờ là nhà hàng Á Đông.

[2] Ông chủ.

[3] Tốt, đẹp. (Tiếng Quảng Đông).

[4] Trang phục của người Hoa, có bâu, hai túi, tay dài, thắt bằng nút vài.