CHUYỆN CỦA JU VÀ KI - Trang 190

- Cậu làm tớ hết hồn. Mà cậu ăn trưa đi. Tớ đọc nốt quyển sách.

- Ừ. Nói chuyện với cậu sau nhé.

Tắt Facebook. Lặng lẽ ngồi đọc quyển sách còn dang dở. Trong đầu,

hình ảnh nụ cười của Đăng vẫn sáng rõ.

- Hù…!!!!

Giật bắn cả mình. Trời đất, Ju đến thư viện vào lúc nào vậy?

Ju cười nhăn nhở, kéo một chiếc ghế ngồi cạnh tôi, đáp nhẹ tênh.

- Từ cái lúc cậu cười như dở hơi đó.

- Ế. Câu này nghe quen quen.

Ju giả tảng thở dài, đáp thờ ơ.

- Quá quen đấy. Mà chiều rồi, cậu chưa về sao?

Tôi giơ quyển sách đang đọc dở lên phía trước, rề rề giải thích.

- Tớ đọc nốt quyển sách này.

- Thế không phải là mải check facebook với anh chàng đang sống ở

quê hương Hitle kia à?

Tôi phì cười, hoạch họe lại.

- Thế còn Trang thì sao? Túi áo có thủng chỗ nào không? Lâu rồi

không thấy Trang.

Ju ngừng cười, ánh mắt xa xôi, ngó lơ.