sau đó đội dân quân đến nhà ông L. lục soát và tìm được 5 tạ gạo giấu sau
chuồng lợn.
Ông L. mất chức chủ nhiệm HTX. Kể từ đó nhà nó luôn bị quấy phá.
Đêm nào cũng bị kẻ nào đó ném đá vào nhà. Có hôm nó đi học về, mở cửa
ra thấy nhà nó đầy cứt. Một đêm nó mở cửa ra ngoài đi đái, bỗng ai đó nhảy
vào chém một phát vào tay. May nó nhảy lùi kịp thời, dao sợt qua văng một
miếng thịt đỏ lòm. Mẹ nó sợ quá vội bán nhà dắt nó bỏ chạy khỏi làng Dói.
Từ đó đến nay đã 35 năm mình không hề gặp lại nó, tin tức về nó cũng
không. Thỉnh thoảng vẫn kể chuyện này cho bạn bè nghe, chẳng đứa nào
tin. Trưa hôm qua nhậu say bét nhè. Mình lên taxi là ngủ, tắc đường cả giờ
vẫn không biết. Bỗng có tiếng đập cửa thình thình, mình bừng tỉnh. Xe
đang kẹt cứng giữa đường, một người đang dí mặt vào cửa kính nhăn răng
cười. Thật không tin vào mắt mình nữa, đó là thằng cu Bợp.
Mình nhảy ra khỏi xe, vừa chực bắt tay thì thấy tay nó bị cụt ngang cổ
tay. Mình nói sao thế này, ai chém? Nó cười, nói tôi. Mình trố mắt nhìn nó,
nói sao thế? Nó cười buồn, nuốt nước bọt hai ba lần, ngước lên nhìn mình
rầu rầu, nói phải hy sinh bàn tay tôi mới sống được đến giờ. Nó im lặng hồi
lâu rồi thở hắt ra mấy tiếng đắng ngắt, nói khó sống quá Lập ạ.
Hu hu.