chị Nga quật đầu chị xuống sân. Đau quá chị Nga khai chị có nghén thèm
thịt gà nhịn không nổi mới lén mổ thịt con gà chọi. Sợ chồng xé xác chị mời
bày chuyện đổ hô cho hàng xóm.
Ngay lập tức tiếng tăm thằng cu Bợp loang khắp làng Dọi. Bây giờ mới
nghe mạ nó kể cái tài của nó có từ bé. Ngay khi nó mới ba tuổi nói còn
chưa sõi, bà bồ Quảng Tùng của ba nó đến gây sự, dựng đứng đổ điêu cho
mẹ nó, nó đã nhảy tới bợp tai bà này. Nó bợp tai ai đó không phải bởi vì nó
muốn bợp tai, như là trời xui đất khiến, tự nhiên có ai đó đẩy nó xông vào
nhảy tới bợp tai người ta. Nó chỉ bợp tai kẻ nói láo, chỉ kẻ nói láo làm hại
người khác. Ở đâu cần vạch mặt kẻ ăn không nói có là người ta nhớ đến
thằng cu Bợp, bất kì một cú bợp tai nào của nó liền ngay sau đó đều được
xác minh chính xác trăm phần trăm. Kinh. Chả hiểu vì sao.
Nhiều người coi nó như thánh, như thiên sứ nhà trời, khúm núm gọi nó
bằng cậu, hễ gặp nó là một cậu hai cậu. Tụi mình cũng chẳng dám gọi nó
bằng thằng, cô thầy cũng kiềng nể nó ra mặt, rất ít khi kiểm tra bài tập, hỏi
bài nó. Khi cần phải gọi nó lên bảng hay đứng dậy trả lời, hết thảy cô thầy
đều xuống giọng mềm như lụa, nói mời cậu Thỉ. Nó đến lớp như ông thánh
con đến dự giờ vậy, sướng kinh. Hi hi.
Rồi chuyện không may đã đổ xuống nhà nó. Mình nhớ cuối hè năm
1967, còn chừng chục ngày nữa là tựu trường, tối tối tụi mình tụ tập ở sân
kho hợp tác chơi nốt những ngày hè cuối cùng. Trong nhà kho người lớn
đang họp kiểm điểm anh cu Đán đội trưởng đội 1. Kho hợp tác do đội 1
quản lý vừa mất năm tạ gạo Nhà nước cứu trợ người nghèo. Anh cu Đán bị
kiểm điểm lên kiểm điểm xuống cả chục buổi tối rồi vẫn chưa xong. Tối đó
có ông L. chủ nhiệm HTX làng Dọi tới dự. Khi ông L. đứng dậy chém tay
nói rất hăng, chẳng nghe ông nói gì, chỉ nghe “Bắt, phải bắt, tống cổ vào
nhà giam!” thằng cu Bợp bỏ cuộc chơi lao vào nhà kho nhảy lên cho ông L.
một bợp tai. Mọi người ồ lên, nói rồi, thánh truyền! Thánh truyền rồi! Ngay