CHUYỆN XƯA TÍCH CŨ - Trang 197

Tử Hư hoảng sợ nhưng cũng mừng, bèn

quỳ lạy:

- Thưa thầy, từ bảy tám năm qua thầy đã

mất. Tại sao thầy hiện về đây được?

- Tử Hư! Con hãy an tâm. Thầy cảm nghĩ

tấm lòng hiếu thảo của con nên muốn gặp

mặt con để dạy bảo đôi điều.

- Xin thầy tha tội. Bấy lâu vì quá túng bấn,

con chưa cúng kiếng, hôm nay, con lại thiếu

lễ vật.

Thầy đáp:

- Này Tử Hư! Xưa kia nhờ ta sống liêm

khiết, tuân theo đạo lý nên khi thác, Ngọc

Hoàng cho ta làm Phán Quan trông coi

những kỳ thi, lựa người hiền đức tài năng...