CHUYỆN XƯA TÍCH CŨ - Trang 246

Nhận được món quà, cô sanh ra buồn bực,

tủi phận mình bởi ông giáo nọ có ý mỉa mai

cô như câu hát:

“Con vợ khôn lấy thằng chồng dại

Như bông hoa lài cắm bãi cứt trâu”

Nghĩ vậy cô ra bờ sông, chờ nước lớn mà

tự vận.

Ông giáo nọ đoán được việc ấy nên vô

cùng hối hận, giả đò xách một cái rổ rách đi

lên mé sông. Gặp cô vợ nọ ngồi trên bờ với vẻ

mặt âu sầu, ông giáo nói:

- Chị kia, ngồi qua một bên để tôi nhảy

xuống sông xúc cá.

Cô vợ giựt mình, ngạc nhiên vì thấy một

người đầu bạc hai thứ tóc mà quá dại, dùng