Nhưng một người phụ nữ có thể một mình nuôi dưỡng một đứa bé lớn
lên đáng yêu như vậy, tính tình lại tốt, tính cách sáng sủa, thật sự rất khó.
Nếu là cô, chỉ sợ cô không có cách dạy con xuất sắc như vậy đâu.
Lúc cô còn trẻ, cá tính quá mạnh mẽ, quá phản nghịch..
Ô Phương cũng nhìn cô thật lâu, bị câu “Giết người phóng hỏa” kia của
cô, kinh ngạc một chút, thấy thế nào cũng cảm thấy cô đang nói giỡn.
Người bình thường làm sao có thể “Giết người phóng hỏa”. sớm đã bị
bắt rồi.
Nhưng cô là quân nhân, câu này,.. có chút không thực tế..
“Chị biết mà, yên tâm, chị không phải loại người chịu ủy khuất đâu!
Cám ơn.”
Simy nhẹ nhàng nói một tiếng cám ơn, gom những bộ quần áo không
thể mặc được nữa bỏ vào một cái túi thật to.
Mỗi một bộ cô nhặt lên, đều nhìn thật lâu, những bộ quần áo này, hơn
phân nữa là do chính tay cô tự làm ra, giống như đứa con của mình vậy, trơ
mắt nhìn nó bị giày xéo, sao có thể không đau chứ?
Ninh Mẫn lặng lẳng nhìn, không hiểu chị ấy đang chịu đựng cái gì?
Những người kia, chắc chắn có lai lịch không nhỏ.
Cô không có hỏi lại, chẳng qua là giúp đỡ nhặt lên.
Simy không cho, nói cô mang thai, đứng bên cạnh đợi là được rồi.
Ninh Mẫn lắc đầu: Em chỉ là mang thai. Đứng xem em như thủy tinh dễ
vỡ, đụng một cái là tan nát. Bây giờ em tốt lắm..