12 tòa nhà đối diện phố Lý, cso mai phục ít nhất một tay bắn tỉa, anh phái
người đi điều tra đi.......... anh phải tìm ra bằng được tay bắn tỉa kia"
"em có bị thương không?"
không đợi Ninh MẪn nói xong Đông Đình Phong nén giận lên tiếng.
Nih Mẫn nhìn qua vết bắn ở đần giường trầm mặc một chút mới hạ thấp
giọng nói:
"không có em vẫn tốt, nhưng mà mau phái người qua đây, An Na không
thể di chuyển thân thể cô ấy rất yếu."
"đợi một chút anh lập tức đến ngay."
Đông Đình Phong lớn tiếng quát, giận dữ đi ra.
"Không em và an Na sẽ cùng nhau rời đi, có lẽ không có bom hẹn giờ,
khả năng chỉ là đối phương bày binh bố trận để em sợ hãi, nếu không bọn
họ cũng không để ngừoi bắn tỉa cứ như vậy......"
hắn vội vàng ngắt điện thoại không cho cô cơ hội nói tiếp.
10 phút sau , Ô Phương và một đội đặc chiến xuất hiện ở cửa phòng.
Ô Phương nhìn thấy Ninh Mẫn đang ngồi trên sàn nhà, trong phòng chỉ
có một chút ánh sáng yếu ớt. cô thở mạnh một hơi, không nhìnđến sự tồn tại
của an Na, vỗ ngực đi qua, " Cám ơn trời đất, không có việc gì thật tốt
quá............ về sau cô đừng một mình hành động, thất mạo hiểm a......... nếu
cô gặp chuyện không may cái mạng của tôi chắc giữ cũng không nổi
mất........"
chỉ một chút thời gian mà xảy ra việc ngoài ý muốn.