CÔ VỢ GIẢ MẠO RẤT THẦN BÍ - Trang 458

Ninh Mẫn lần thứ hai cự tuyệt, hơn nữa ngữ khí kiên định vô cùng:

“Kiều Sâm, người anh nên quan tâm là vợ tương lai của anh. Không

phải tôi. Mọi người phụ nữ, trong tình yêu cũng như hôn nhân đều rất hẹp
hòi, nếu anh đã chọn cô ấy, sau này anh nên yêu thương cô ấy. Và không
nên làm tổn thương cô ấy. Anh ở đây lén gặp tôi như vậy là không tôn trọng
cô ấy.”

Ánh mắt cô trầm tĩnh như vậy, giống như ánh trăng mười lăm, sáng

chói, thuần khiết, điềm tĩnh mang theo vẻ sắc bén, lộ ra nét thanh nhã mê
hoặc.

Không giống như cô 6 năm trước, nhìn người khác luôn thận trọng, rất ít

khi lộ ra bản chất.

Nụ cười hồn nhiên trong sáng của cô chỉ dành riêng cho Thôi Tán, lúc

đó, cô rất dịu dàng, toàn thân toát ra vẻ ôn nhu. Không giống như bây giờ,
lý trí, lạnh lùng, bình tĩnh, có một loại khí thế bức người.

Đối mặt với người phụ nữ như vậy, hoảng hốt khiến anh ta nhớ đến bé

gái 18 năm trước: Cô bé đó cũng có đôi mắt to tròn, nhanh nhẹ, lý trí, gặp
chuyện không hề hoảng hốt, lá gan rất lớn, những phẩm chất tốt đẹp hầu
như đều tụ hết trên người cô.

Kiều Sâm trầm tư một chút, mơ hồ trong dòng ký ức, đó là chuyện rất

lâu, rất lâu trước đây.

Hồi đó, anh ta và Đông Đình Phong cùng trải qua một trận sinh tử.

Hồi đó, anh ta đã từng lấy đạn ra cho một bé gái, trong tình huống

không có bất kỳ chút thuốc mê nào, đó là lần đầu tiên anh ta “giải phẫu”
lâm sàng, nhưng cuối cùng, anh ta vẫn không thể cứu được bé gái xinh đẹp
đó.