CÔ VỢ GIẢ MẠO RẤT THẦN BÍ - Trang 557

Lần thứ hai mở mắt, hắn nhìn thấy cô cau mày, miệng nhúc nhích giống

như đang nói chuyện, thanh âm có chút xa xôi, hắn cố gắng lấy lại tinh thần
mới từ từ nghe rõ những gì cô nói:

“Đông Đình Phong, hóa ra anh sợ đau nha, gọi to như vậy mà anh...

Đông Đình Phong, tỉnh đậy đi, đừng ngủ mất đấy...

Đông Đình Phong, anh có nghe thấy tôi nói gì không? Anh ngồi sang

ghế phụ bên này để tôi lái xe! Anh phải đến bệnh viện để truyền dịch và
tiêm thuốc chống viêm. Phương pháp xử lí của tôi có thể không chuyên
nghiệp...”

Ninh Mẫn vỗ vào mặt hắn. Còn hắn, sau khi hít một hơi thật sâu cuối

cùng cũng trả lời lại một tiếng, lắc đầu nói:

“Không thể đến bệnh viện!”

Thanh âm hắn rất nhẹ, cảm giác giống như cơn đau đã lấy đi hết sức lực

của hắn. Hắn cúi đầu nhìn vết thương đã được băng bó cẩn thận: Người phụ
nữ này nếu như không phải thường xuyên xử lí loại vết thương này, vậy thì
trong nhà nhất định có người am hiều y học, từ nhỏ đã bị ảnh hưởng nên có
khả năng xử lí vết thương rất chuyên nghiệp.

Hắn thả lỏng cánh tay sờ lên miếng băng trên bả vai, nhẹ nhàng vuốt

qua, loại cảm giác đau đớn này cứ bứt rứt như khoét sâu vào tận xương tủy
của hắn, thật sự rất khó chịu, hắn lại lần nữa thở hổn hển, sau đó mới nói
một câu:

“Chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài! Đông gia

không thể có bất kỳ tin tức xấu nào truyền ra. Điều này sẽ ảnh hưởng trực
tiếp đến các hạng mục lớn của tập đoàn...”