Nếu đổi lại là Hàn Tịnh, nhìn thấy cảnh cả nhà đoàn tụ như vậy không
biết sẽ phản ứng thế nào?
Cô không biết. Vì đơn giản cô không phải Hàn Tịnh nên làm sao có thể
biết được tâm tư của Hàn Tịnh.
Bên cạnh, Hàn Thuần vì câu nói đầy ghét bỏ này của cô mà tâm tình có
chút âm u, giống như thụt chân xuống hố vậy, có chút ủ rũ.
Còn Triệu Bình Phương, bà ta vì câu này mà xụ mặt:
“Nha đầu này, con nóivậy à?”
“Tại sao tôi không thể nói vậy?”
Cô lạnh lùng hỏi ngược lại.
“Bộp!”
Phía sau Triệu Bình Phương vang lên tiếng đập bàn, là Hàn Lộ đập tay
xuống bàn, rất nhanh sau đó cô ta tiến lên, chỉ tay vào mặt cô mắng:
“Hàn Tịnh, chị như vậy có phải quá vô tâm không? Từ nhỏ mẹ tôi đã
nuôi chị lớn, bây giờ chị leo lên cành cao rồi thì quên luôn nguồn gốc sao?
Chị có còn lương tâm không? Uống nước thì phải nhớ nguồn! Đúng, là mẹ
tôi cầm không ít tiền của Đông gia. Nhưng mặc kệ bà ấy có như thế nào thì
bà ấy cũng là mẹ của chúng ta, công ơn nuôi dưỡng không được phép coi
nhẹ. Chị không muốn gặp tôi và A Thuần cũng không sao, nhưng chí ít chị
cũng phải gặp mẹ! Nhưng chị vừa gặp bà ấy mặt mày đã cau có, chị rốt
cuộc còn có chữ “hiếu” không?
Hàn Tịnh, đừng quên, mọi vinh hoa phú quý của chị ngày hôm nay toàn
bộ là do ba chúng ta dùng tính mạng để đổi lấy, tôi và A Thuần từ nhỏ đã
không có ba, tất cả là tại Đông gia. Còn chị, chị chiếm được tiện nghi lớn