CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ - Trang 39

Cộng đồng chia sẽ sách hay:

http://www.downloadsach.com

chạy trốn.

Người chồng bóp chặt vai tôi:

- Cậu là ai ? Cậu ăn trộm gì đây ?

Nếu lúc đó, tôi cố tình vùng ra, tôi đã vùng ra được và chạy thoát. Nhưng còn kẹt Quỳnh ở
ngoài. Vả lại, tôi không muốn mang tiếng là ăn trộm. Do đó, tôi cố thanh minh:

- Cháu không phải là ăn trộm.

- Chứ cậu vào đây làm gì ?

Tôi ngượng ngịu chỉ chùm hoa sứ rơi dưới đất:

- Chái hái cái này.

Nét mặt người chồng dãn ra, trông có vẻ nhẹ nhõm hơn khi nãy. Tuy nhiên, ông ta vẫn bình

luận một câu độc địa:
- Vậy cũng có khác gì ăn trộm !

Tôi đỏ bừng mặt vì xấu hổ.

Người vợ chỉ tay ra đường:

- Cậu đi với cô bé kia phải không ?

Tôi ngó ra. Quỳnh đã dẫn xe qua bên này đường tự lúc nào. Cô bé đang đứng sát cổng, tôi

thút thít:

Tôi gật đầu:
- Em cháu đó ! Nó kêu cháu hái chùm hoa này cho nó !

Người vợ hất đầu:

- Thôi, cậu đi đi !

Tôi cúi xuống nhặt chùm hoa sứ đưa cho bà ta:

- Cháu trả !

Người vợ mỉm cười:

- Tặng cậu đó ! Nhưng lần sau nhớ không được chui vào vườn người ta khi chủ nhân đi
vắng nghe chưa !

Tôi cầm chùm hoa lầm lũi đi ra.

Quỳnh vẫn còn khóc. Cô bé ngước nhìn tôi bằng đôi mắt ướt:

- Người ta không làm gì anh chứ ?

- Không làm gì hết ! Người ta chỉ mắng anh thôi !

Vừa nói, tôi vừa đưa chùm hoa cho Quỳnh.