CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ - Trang 81

Cộng đồng chia sẽ sách hay:

http://www.downloadsach.com

- Làm sao mất ?

Tôi kể lại đầu đuôi sự việc.

Nghe xong, Kim Dung gật gù :

- Mất là đáng !

Tưởng nghe tôi mất xe, nó sẽ an ủi tôi, ai dè nó phán một câu khiến tôi chưng hửng.

Ngồi học một lát, Kim Dung day sang tôi :

- Lát nữa, tôi cho ông quá giang về nhà.

Tôi gật đầu .

Kể từ hôm đó, ngày nào Kim Dung cũng ghé đón tôi đi học. Có bữa nó nổi hứng nghỉ học

bất tử, không tới đón, tôi cũng đâm lười ở nhà luôn.

Hôm sau, tôi trách nó :

- Nghỉ học mà không báo trước, làm tôi bỏ mất một buổi !

Nó nhe răng cười :

- Vậy là ông tiến bộ được chút chút !

Tôi nổi sùng :

- Tiến bộ cái con khỉ !

Nó lại vỗ tay :

- Lần đầu tiên tôi thấy ông văng "con khỉ". Vậy là ông tiến bộ được hai chút !

Nghe nó khen, tôi giật mình ngậm miệng lại . Mở miệng, lỡ tức mình văng bậy, nó lại

khen tôi "tiến bộ được ba chút" thì nguy to .

Nhưng từ hôm đó trở đi, Kim Dung không nghỉ học thêm một ngày nào nữa . Nó đón tôi

đều đặn.

Mọi chuyện tưởng là êm đẹp. Không dè một hôm Trâm trách khéo tôi :

- Bộ anh muốn con Quỳnh bệnh nữa hả ?