CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 440

- Ừ

Hoàng gác máy xong chỉ biết thở hắt ra và lắc đầu, cùng mang 1 cái tên

Thiên Anh sao tính tình lại khác nhau đến thế, mải mê suy nghĩ 1 lúc Hoàng
lại nhớ để Thiên Anh, nhớ nụ cười ấy, đôi mắt trong sáng, ấm áp, dễ gần

“ Em đã là của người ta rồi “ – Hoàng tự nghĩ rồi tự lắc đầu bỏ qua mọi

suy nghĩ về Thiên Anh.

….

- Anh hai, chuẩn bị xong chưa? Nhanh lên mẹ đợi lâu lắm rồi kìa –

Tiếng Hữu Tuệ phát ra từ sân vọng vào trong nhà 1 cách rõ rệt, Vương
Khang đang thắt nốt cái lưng da rồi mới xuống nhà

- Anh Khang… - Hữu Tuệ gọi tiếp

- Đợi

- Thằng Khang làm gì mà lâu thế con - Bà Liên hỏi Hữu Tuệ

- Con ko biết, chắc lại chải chuốt ngắm vuốt thôi ý mà – Hữu Tuệ trả lời.

Hữu Tuệ vừa dứt câu thì Vương Khang lù lù trước mặt

- Đi thôi

- Sao anh lâu thế?

- Mày hỏi nhiều thế?

- Ơ kìa…

- Thôi đi nhanh còn có việc – bà Liên ngăn chặn chiến tranh giữa hai

đứa con của bà