CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 652

- Lý Hải Minh, nhà người đã biết tội của mình chưa? – Nam nói giọng

“bao công”

- Tội gì má?

- À đấy, dám láo với quan trên, người đâu, đánh hắn 200 roi – Nam ra

lệnh, nhìn vào Hoàng.

Hoàng không đánh mà nói

- Mày thích bảo tao là người hầu của mày không?

- Ô thế, ở đây tao là quan, con Tuyết là lính canh, thằng Minh là phạm

nhân, thì mày chỉ còn chức đó thôi chứ! – Nam gân cổ lên nói

- Thằng kia, mày nói ai là con – Tuyết cầm gậy chỉ thẳng vào mặt Nam

- A...em nhầm. Chị cho em xin lỗi

- Giết nó – Tuyết cầm gậy, Hoàng cầm dây chun bắn , Minh…chả cầm

gì lao vào đánh Nam tơi bời.

- Hoàng thượng giá lâm…- Tiếng nói phát ra từ trong nhà, Khánh Anh

dần bước ra

- Thằng nào to gan thế? – Minh chưa nghe rõ giọng ai vì tiếng rên của

Nam quá lớn

- Bố mày đây? Các khanh sao lại đánh người như vậy? – Khánh Anh dịu

dàng…rồi quát lớn – CHÚNG MÀY CÓ VÀO NẤU CƠM CHO BỐ ĂN
KHÔNG?

- Ô thằng này hôm nay căng nhỉ? – Minh giật mình. Hôm nay Khánh

Anh biết đùa cơ đấy