Sư phụ an bài thế này, ta xem…cũng thật thích chí nha! ! ! ! ! Thoáng vô
tình nhìn thấy, khóe miệng sư phụ rất quỷ dị rất quỷ dị, hơi hơi đánh cong
lên. Sau đó, hắn quay đầu nhìn ta như muốn hỏi, sắp xếp như vậy người có
hài lòng không ~?
Ta thắc mắc. Này…, sư phụ đại nhân, ngươi đang nghĩ cái gì a? Là vì ta
mới…Nhưng suy nghĩ mãi cũng không nghĩ ra! ! ! ! !
Sau khi từ biệt sư phụ, ta đang định trở về phòng lại thấy Tiểu Chu Tước
hưng phấn chạy đến.
“Nhị Nữu, nói rất đúng nha. Thật sự có chim bồ câu từ nhà Kiền trưởng
lão bay ra, xem đây hình như là thư.” Vừa nói vừa đưa cho ta một ống trúc
rất nhỏ.
“Chim bồ câu đâu?” Ta vừa mở thư vừa hỏi Tiểu Chu Tước.
“Ừm, mùi vị cũng bình thường.” Tiểu Chu Tước vừa trả lời vừa xoa xoa
bụng, một cọng lông trắng từ miệng nàng bay ra.
“…Cái…này, lần sau không được ăn!” Đầu ta đầy vạch đen.
“Ách…Ngươi nhìn xem, cái này viết cái gì.” Ta đưa tờ giấy cho Tiểu
Chu Tước
“Nhị Nữu đã thành công kế nhiệm Thánh Nữ, có thực hiện bước tiếp
theo hay không, xin Yến Vương phân phó.” Tiểu Chu Tước thì thầm.
“Hừ, Đám người tập kích lần trước chắc chắn là có liên quan đến bọn
họ, ta đây sẽ chộp cổ hắn!” Tiểu Chu Tước hung dữ nói.
“Đừng, thả dây dài câu cá lớn. Chuyện còn chưa hoàn toàn tra ra manh
mối,…không cần đả thảo kinh xà.” Ta ngăn cản Tiểu Chu Tước. Nghĩ thầm,