Lục mỹ nam sững ra một hồi mới trả lời: “Người gọi là Tranh Nhiên
kia…ta chưa từng gặp nhưng có nghe Tiểu Chu Tước kể qua, hỏi ta có thấy
nàng hay không. Ta nghĩ trong đoàn các ngươi, những người khác cũng
không có khả năng ra tay với ngươi, nên nghĩ nhất định là nàng thôi.”
“Sao, à ừ, chính là nàng ép ta nuốt thuốc độc, nàng còn nói nàng là sát
thủ của Yến Vương. Đúng rồi, hôm đó cũng do nàng phóng hỏa-.”
Lục mỹ nam ôm tay của ta, căng thẳng một lúc mới nói: “Hủ tâm tán là
một loại độc dược rất khinh khủng. Nó khinh khủng không phải vì có nhiều
độc, trên thực tế loại độc này cũng không hại chết người. Nhưng là, nó sẽ
khiến người ta sinh ra ảo giác. Giống chính mắt nhìn thấy có rất nhiều sâu
từ trong trái tim mình bò ra ngoài. Hoặc thấy bản thân bị một đám sâu bọ
kỳ quái từ từ ăn tươi. Đồng thời cùng với những ảo giác này, thân thể cũng
sẽ phối hợp cảm thấy đau đớn! Những ảo giác đó nếu không có thuốc giải
sẽ cứ vậy liên tục tuần hoàn. Như thế, mặc dù thuốc không độc chết người
nhưng so với trực tiếp giết người còn khinh khủng gấp trăm lần.”
Ta nghe mà đầu đầy mồ hồi lạnh, xem ra Tranh Nhiên thật sự đã đút lầm
thuốc cho ta, nếu không trước khi đợi được Lục mỹ nam tới cứu, ta đã…
phát điên mất rồi.
“Tranh Nhiên khi không sao lại có loại dược lợi hại như thế? Thuốc như
thế không dễ dàng có được đúng không!” Trực giác cho thấy loại độc nào
càng phi thường độc, càng phi thường đáng sợ thì lại càng khó kiếm.
“…” Lục mỹ nam không nói, hình như đang trầm tư suy nghĩ điều gì.
“Thuốc này…Chỉ có người của Quỷ Thần giáo – đệ nhất tà giáo trên
giang hồ mới có thể có được. Nhưng phải là nhân tài có địa vị tương đối
cao mới được học phép sử dụng.” Trong giọng nói Lục mỹ nam có một tia
nghi vấn.