CUỒNG ĐỒ TU TIÊN - Trang 164

Con ngựa lông vàng kêu lên một tiếng, trong nháy mắt đã đi qua cửa

thành, làm xuất hiện một đám bụi mù mịt, tốc độ nhanh như vậy, người qua
đường ngay cả mặt của kẻ cưỡi ngựa cũng không thấy rõ, chỉ để lại tiếng
vó ngựa vang vọng xa xa...

Phòng khách Diệp phủ.
Diệp Hạo Nhiên ngồi ngay ngắn ở đại đường, cúi đầu thưởng thức trà,

chén trà nhỏ được phủ men xanh, chè xuân còn non, uống một ngụm
xuống, thơm ngát cả lòng người.

- Trà tốt!
Diệp Hạo Nhiên buông chén trà, than thở.
- Một chén chè xanh, hai lượng rượu đục, cuộc sống thư thái như thế này

liệu có thể duy trì được bao lâu đây?

Đang cảm thán, chợt một lão bộc mặc đồ đen chạy vào, chính là quản

gia Diệp Tài.

- Tướng quân, bên ngoài có cấp báo từ An Đô!
- Nhanh! Mau mời đến!
Diệp Hạo Nhiên thần sắc ngưng trọng, lông mày nhíu lại.
Trong chốc lát, một người toàn thân bụi bặm tiến đến, nhìn thấy Diệp

Hạo Nhiên, lập tức quỳ một gối, nâng một phong thư đã được niêm phong,
lớn tiếng nói:

- Tham kiến Trấn Nam tướng quân! Thư tín khẩn từ An Đô Phương thị

lang!

- Ngươi khổ cực rồi!
Diệp Hạo Nhiên uống một ngụm trà, lúc này mới đứng dậy tiếp nhận thư

tín, rồi bảo người đó đứng dậy nói.

- Phương thị lang còn có nhắn gì nữa không?
Diệp Hạo Nhiên không xem thư mà lại hỏi.
- Bẩm Trấn Nam tướng quân! Không có!
Người cưỡi ngựa kia lại quỳ một gối xuống bẩm báo.
- A.
Khuôn mặt Diệp Hạo Nhiên không chút phản ứng, phất tay ý bảo Diệp

Tài dẫn hắn xuống lĩnh thưởng.