thực lực lại muốn tương trợ kẻ khác, vậy sẽ mang đến phiền phức vô tận.
Đây chính là nguyên tắc của Thương Nam đại lục.
Chỉ là Diệp Không cũng không trách Lô Tuấn, người ta làm như thế
cũng không tồi, ngược lại hắn còn có cái nhìn mới về Lô Tuấn, tiểu tử này
không những hiểu lý lẽ, phẩm đức cũng không tồi, hơn nữa trong thô có
tinh tế, ánh mắt nhạy bén, về lâu dài, chính là một nhân tài.
- Vậy ngươi nhìn ra ta nhất định sẽ thắng lợi.
Diệp Không có chút hứng thú hỏi.
Lô Tuấn nói:
- Nghe bọn hắn nói, Bát thiếu gia là một kẻ ngu si, nhưng tiểu nhân biết,
Bát thiếu gia tâm tư kín đáo, còn có, bọn họ nói người chưa từng luyện qua
võ công, vậy thì làm sao có thể đánh chết sáu người? Bọn họ còn nói người
tại Diệp gia không bằng một hạ nhân, nhưng hiện tại tận mắt nhìn thấy
người khác cung kính với người hiển nhiên tin tức của bọn họ có sai sót,
cho nên bọ mới thất bại!
- Tốt!
Diệp Không không nhịn được mà tán dương một tiếng, nâng Lô Tuấn
dậy, cười nói:
- Sau đó là đi theo ta sao? Có nghĩ là muốn làm bang chủ không?
- Làm... Bang chủ?
Lô Tuấn cho rằng mình đã nghe lầm.
Kỳ thực Diệp Không cũng muốn phát dương quang đại nghề nghiệp cũ,
ở dị giới tổ chức một xã đoàn, thu thập một chút tin tức, hơn nữa bản thân
cũng có chút thu nhập, có đường lui, cho dù bản thân mình không ở đây,
lão nương cũng có người chiếu cố.
Chỉ là, hiện tại hắn mới bắt đầu tu luyện, mọi thứ chỉ còn ở trong đầu,
hiện tại thấy một người tài như Lô Tuấn không nhịn được mà nói ra.
Lô Tuấn nghe Diệp Không nói xong, ngẫm lại, lắc đầu nói:
- Tuy rằng nhân tâm bang chúng không ổn định, thế nhưng muốn phản
bang chủ Phạm Cửu Long thì không có ai dám.
Diệp Không lại nói:
- Phạm Cửu Long? Ta sẽ cho hắn chết.