CUỒNG ĐỒ TU TIÊN - Trang 307

Thế nhưng cả buổi cũng không nghe tiểu nha đầu trả lời. Diệp Không

nghĩ không biết có phải nàng đã đi ra ngoài rồi hay không đang định lên
tiếng hỏi thì nghe tiếng Tiểu Cầm đằng sau:

- Có phải lúc đến nhà muội thì ca ca cũng tàng hình đi đến không?
Diệp Không gật đầu:
- Đúng vậy!
Hắn nói xong thầm biết là hỏng bét rồi nhưng cũng cảm giác được Lô

Cầm đang rất xấu hổ vung nắm tay đến:

- Vô lại!
Diệp Không không nhúc nhích liền bị một bàn tay trắng như phấn đánh

trúng, hắn cười hắc hắc nói:

- Ca ca ngươi mới là vô lại, còn ca đây là lưu manh. So với hắn ca còn

cao cấp hơn nhiều.

- Dù sao thì ca cũng rất vô sỉ, hạ lưu, Con mắt của ca sẽ bị đau nhức.
Lô Cầm cảm thấy rất xấu hổ, lúc nàng tắm đã cởi hết quần áo như thế

chẳng phải hắn đã nhìn thấy hết rồi sao? Như thế thì về sau còn mặt mũi
nào gặp người khác.

Thế nhưng trong lòng nàng cũng âm thầm mừng rỡ, nếu Diệp Không ca

ca không muốn nhìn nàng, không để ý gì đến nàng thì đó mới là điều làm
nàng phải thương tâm.

Diệp Không liền cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng nói:
- Ca phải cầm lấy tay muội, nếu không thì sẽ không biết muội đang ở

đâu cả.

Diệp Không ngừng một chút rồi lại lấy ra một lá bùa:
- Đây là Xuyên tường phù, đến đây ca sẽ dạy cho muội.
Lô Cầm quả là rất thông minh chỉ một lúc sau nàng đã sử dụng thành

thạo các loại bùa. Do trong nửa năm nay Diệp Không đã vẽ rất nhiều bùa
nên xác suất thành công khi sử dụng đã cao hơn rất nhiều.

- Muội cứ ở đây chờ ca, ca đi một lúc sẽ trở lại.
Diệp Không đưa Lô Cầm đến hậu viện, sau đó Diệp Không lấy ra một

tấm Xuyên tường phù rồi đi ra. Qua khoảng nửa tuần hương, Diệp Không
dẫn theo một con chó trở lại.