- Người khác hại ta, lão tổ ngươi sẽ không hại ta, bởi vì chúng ta là bằng
hữu nha, có tiền cùng tiêu, có đan cùng ăn, gặp nạn cùng gánh ra.
- Không! Chúng ta là bằng hữu! Lão tổ ta quyết không làm chuyện vô
nhân tính ích kỷ không bằng súc sinh này!
Trong nội tâm của Hoàng Tuyền lão tổ hét lên điên cuồng, cuối cùng
khu trục tâm ma trong lòng.
Trong lòng mỗi người đều có tâm ma, chỉ có thể dùng lực lượng của bản
thân mà đối kháng tâm ma, mà lực lượng này và thực lực linh lực cũng
không có quan hệ, chỉ có tình ý, chính nghĩa, trách nhiệm mới thủ vững bản
tâm.
Hoàng Tuyền lão tổ thở dài ra một hơi, lại ngồi xuống, ngọn lửa màu
xanh lại xuất hiện, lại một chiêu, một trái Khang Lương Thụ bay tới...
- Tiểu tử, coi như ngươi vận khí tốt, lão tổ ta giết người vô số, không
nghĩ tới hôm nay không thể hạ thủ, hừ, nếu sau này ngươi không giúp ta
tìm được Ngụy linh căn, xem ta đánh ngươi thế nào nhé!
Hoàng Tuyền lão tổ nói thầm, tiếp tục luyện chế Tích Cốc Đan, mà Diệp
Không cũng không có cảm giác được, mình đã trải qua một hồi sinh tử đại
kiếp.
- Oa, lão tổ, ngươi là đại tu sĩ Nguyên Anh kỳ, luyện loại Tích Cốc Đan
trụ cột nhất này, cũng nện xuống mặt đất sao?
Diệp Không tỉnh lại, nhìn thấy trên mặt đất là một trái cây Khang Lương
Thụ nện xuống đất biến thành bãi chất lỏng.
- Đúng nha đúng nha, là người thì sẽ có thất thủ nha.
Hoàng Tuyền lão tổ cười xấu hổ.
- Ha ha, bất kể nói thế nào, ta cũng phải cám ơn ngươi, lần này, ta có thể
hảo hảo mà bế quan trường kỳ rồi.
Diệp Không tuy cười toe toét, nhưng cũng nhìn ra được hắn thật tình
cảm ơn.
Hoàng Tuyền lão tổ cười ha hả.
- Cái này tính toán cái gì, chúng ta là bằng hữu nha.
Hoàng Tuyền lão tổ nói ra một câu này, trong nội tâm thậm chí xuất hiện
cảm giác vô cùng thoải mái.