Diệp Không cũng rất kinh ngạc, lần đầu tiên nghe lão gia hỏa nói như
vậy, có chút ít tò mò nhìn Hoàng Tuyền lão tổ.
Lão gia hỏa bị hắn nhìn làm trên mặt nóng lên, phát nhiệt, cả giận nói ra.
- Ta cũng không phải là làm không công, nhớ rõ phải dẫn ta đi dạo thanh
lâu a.
- Ha ha, ta nói ngươi sẽ không hảo tâm như vậy, đơn thuần là vì bằng
hữu mà giúp ta.
Diệp Không tháo linh thạch xuống, trận pháp lập tức tiêu trừ.
- Không phải bằng hữu, lão tổ ta sớm nuốt ngươi!
Hoàng Tuyền lão tổ nói thầm một câu, phát hiện hắn giải trừ trận pháp,
lập tức hô lên.
- Này này! Ngươi muốn để cho người khác trông thấy ta sao?
- Vậy ngươi phải rút vào trong tiểu kiếm đi.
Diệp Không cười xấu xa.
- Khẩu thị tâm phi, biết rõ ngươi là gia hỏa qua sông đoạn cầu mà, lợi
dụng xong lão tổ là đuổi người, đúng hay không?
Hoàng Tuyền lão tổ mắng một câu, càng co lại càng nhỏ, cuối cùng hóa
thành một đám khói màu xanh, tiến vào pháp khí tiểu kiếm.
Nhưng trong nháy mắt hắn đi vào, hắn dừng lại một chút, sau đó phân ra
một luồng khói xanh, bay về phía đầu Diệp Không.
- Chớ né! Lão tổ cho ngươi lưu một tia thần thức, về sau không cần bảo
ta đi ra, có thể dùng thần thức đối thoại.
- Ah, thú vị, cái này giống như bộ đàm vậy, còn không cần phải gặp
nhau mới nói được.
Diệp Không lại dùng tư duy của hắn câu thông.
- Lão tổ lão tổ, ta là lão Bát, gọi lão tổ.
- Đầu óc ngươi thấm nước à? Không có việc gì đừng quấy rối ta! Lão tổ
ta đã thoát khốn, còn nữa a, đi Tàng Xuân Lâu nhớ rõ gọi ta a.
Hoàng Tuyền lão tổ lớn tiếng mắng vang lên trong đầu Diệp Không.
- Đợi một chút!
Đột nhiên Diệp Không nghĩ tới vấn đề.