- Ha ha, các ngươi đây liền không hiểu, bốn mắt chính là ánh mắt của
hắn không được tốt nha, bốn con mắt đều không bằng hai mắt của người ta.
Diệp Không cũng nghiêm túc nói ra, nói chuyện chính là một chút cũng
không run, hắn vừa nói chuyện với Lô Cầm, tay lại để xuống dưới bàn, chỉ
vào tiểu huynh đệ, lại chỉ vào khóe miệng ưu mỹ của Tiểu Hồng.
- Bốn con mắt không bằng hai con mắt? Cái này là cái kiểu giải thích gì
vậy, vậy tại sao không gọi là sáu mắt tám mắt, mà phải gọi là bốn mắt chứ?
Lô Cầm không rõ lắm hỏi thăm.
Cũng không thể nói cho ngươi biết kính mắt a? Diệp Không phiền muộn
nói:
- Tóm lại bốn con mắt ý chỉ rằng con mắt không được, bốn mắt chính là
mắng chửi người con mắt không dùng được rồi
- Ah...
Lô Cầm một bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ, đón lấy cười nói:
- Hèn gì những cái tên này đều kỳ lạ như vậy, thì ra đều là do huynh đặt
đấy! Có phải hay không?
Diệp Không lại biểu lộ rất kỳ quái, vừa cười vừa nói:
- Nha đầu thông minh, kỳ thật mấy cái tên đó là lúc rảnh rỗi ta tùy tiện
nói mấy cái, mấy ca ca của ngươi cũng không biết sửa lại.
Diệp Không tại sao có biểu lộ cổ quái, bởi vì hắn cảm giác được tiểu
huynh đệ của mình đang ở trong một địa phương mềm mại trơn trượt, vừa
cúi đầu nhìn, dĩ nhiên là trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Hồng.
Thanh xuân nữ hài, khuôn mặt như hoa tươi đẹp khắp bốn mùa, Tiểu
Hồng lại là cực thẹn, trên mặt đỏ bừng, thứ đồ vật đáng chết nào đó dán
lên, lập tức làm cho Diệp Không hầu như muốn thu binh đầu hàng.
Mặt Tiểu Hồng càng đỏ hơn, nàng vẫn có chút không dám cho thứ đó
vào miệng, cho nên đành phải dán trên gương mặt, nóng, căng phồng, bị
phỏng, cái loại cảm giác này làm cho nàng cũng cảm thấy cảm xúc trào
dâng mãnh liệt.
Lúc này Lô Cầm lại nói:
- Diệp Không ca ca, huynh cũng không biết, mấy người này hiện tại có
thể phất lên, còn có nữ nhân vật chính Tình Mai kia, hiện tại tiền diễn xuất