- Không mang theo cái này, không mang theo cái kia, muốn lão tử cùng
ngươi đi ngắm cảnh sao? Diệp Không cười lạnh một tiếng, quay đầu phun
ra một búng máu, đi qua đi lại rồi ngồi xổm xuống ôm lấy hai chân Diệp
Long, cứ như thế ném Diệp Long khỏi võ đài.
Dưới đài chúng đệ tử hầu như muốn té xỉu, tròn mắt lùi lại, trong lòng
bọn họ đều muốn Diệp Long một chiêu có thể đắc thắng, nhưng ai ngờ chỉ
một chiêu lại để Diệp Không thắng. Mọi người kinh ngạc chính là Diệp
Không đã thể hiện rõ mình phạm quy, không những thế một lần còn vi
phạm vào nhiều quy định, quả thật là to gan, đem những mánh khóe vi
phạm nội quy của Diệp lão gia để đả thương tứ ca như thế chẳng phải Diệp
Không muốn tự sát sao?
Lúc này mọi người lại chuyển ánh mắt sang nhìn Diệp lão gia, bọn họ
cũng thấy lão gia cũng bị sự việc vừa rồi cũng cả kinh chết lặng người thật
lâu không nói nên lời. Diệp Hổ thấy Diệp Long bị ném xuống liền lao ra đỡ
lấy, ngẩng đầu gầm lên:
- Tiểu tặc vô sỉ! Ngươi dám sử dụng những thủ đoạn đê hèn để đả
thương ca ca của ta. Chẳng nhẽ ngươi không sợ gia pháp sao?
Lúc này Diệp lão gia mới giật mình tỉnh ngộ, đứng dậy quát lớn:
- Người đâu mau tới đây, mang Diệp Long xuống phía dưới kiểm tra
chữa trị.
Mấy tên gia đinh phóng nhanh đến bên Diệp Long khênh hắn đi vào
trong. Diệp lão gia chỉ vào Diệp Không nổi giận quát lớn:
- Trong tỷ võ không được mặc áo giáp, không được dùng vũ khí, không
được tấn công vào mắt và những điểm yếu hại, chẳng lẽ ngươi không biết
điều đó sao?
Dưới đài lập tức mọi người dùng vẻ hưng phấn khi thấy người khác gặp
tai nhạc họa nhìn Diệp Không thầm nghĩ " hắc hắc"! ngươi cứ kiêu ngạo đi,
ngươi cứ đắc thắng đi. Vi phạm một quy định là bị đánh một trăm gậy, haha
bốn trăm gậy, tiểu tử ngươi không bị đánh chết ta sẽ không mang họ Diệp
nữa.
Chỉ có điều Diệp Không lại cười khổ nói:
- Cha! con thực sự không biết, không ai nói cho con biết những điều này.