ĐẶC CÔNG HOÀNG PHI - Trang 1083

“Không cần ôm Tiểu Hồng ngủ, nó ra khỏi linh huyệt nên linh khí của

nó cũng đã bị ngăn chặn lại rồi, sẽ không để cho người khác hấp thu dù chỉ
một chút.” Lạc Vũ lắc đầu chậm rãi cười nói.

“Ác, tiểu quỷ keo kiệt.” Vương Hầu nhướng mày.

“Tiểu Hồng mà nghe thấy sẽ biến ngươi thành hòn đá cho xem.” Hoàng

Vũ nghe vậy cười cười nhìn Vương Hầu.

Nhất thời Vương Hầu giật mình một cái, quay đầu nhìn về phía trong

lòng Lạc Vũ.

Thật tốt, tốt quá, không biết Tiểu Hồng đã chạy đi đâu mất rồi, không có

ở đây.

Lạc Vũ lắc đầu bật cười: “Nếu không keo kiệt sẽ rất là phiền toái đa.”

Những ma thú có trí tuệ đều biết ẩn dấu thực lực, tuyệt đối không để

chính nó gặp nguy hiểm, lòng người khó lường, Tiểu Hồng như một kho
báu khổng lồ, nếu cứ quang minh chính đại để lộ ra ngoài, sẽ có người
mạnh cướp đoạt, mà người nào không chiếm được sẽ phá hủy nó, như vậy
cũng không phải là chuyện tốt.

Vương Hầu vốn cơ trí, nói mấy lời này chỉ là nói giỡn, hắn làm sao

không rõ mấy chuyện này, lập tức nở nụ cười.

“Hai người các ngươi cũng không cần chờ lần sau, Tiểu Ngân và Tỳ

Hưu đều có mang ra linh thảo, một khi dùng luyện chế đan dược, cũng đủ
cho các ngươi thăng cấp rồi.”

Trong nét mặt mỉm cười của Lạc Vũ còn mang theo nghiêm túc.

Lấy ra nhiều linh thảo trên vạn năm, nếu vẫn không thể làm tăng lên

thực lực Trung Võ Môn, như vậy cũng thật đáng trách.