ĐẶC CÔNG HOÀNG PHI - Trang 1104

“Phong…Vô… Tâm…” Vân Thí Thiên nhìn Phong Vô Tâm, thanh âm

lạnh duệ dị thường.

Phong Vô Tâm biết Vân Thí Thiên là đang cảnh cáo hắn, mốt lát sau

mới thở dài lên tiếng: “Không biết, cũng không thấy ai bên ngoài, chúng ta
cũng không cảm giác ra được bất cứ khí tức nào khác.

Ta chỉ nhìn thấy… một tia ngân quang chợt lóe lên.”

Cuối cùng, hắn vẫn chọn lựa không giấu diếm.

Vân Thí Thiên nghe vậy, ánh sáng trong mắt chớp động.

Ngân quang chợt lóe, điều này đã nói lên nhiều lắm rồi.

Ngân quang, trừ ra Tiểu Ngân có thể tùy ý tiến vào vương cung của hắn

mà không ai có thể phát hiện được, dõi mắt nhìn khắp nơi, còn ai có bản
lĩnh này nữa?

Tiểu Ngân, Lạc Vũ, đây là thuốc Lạc Vũ đưa tới sao?

Vân Thí Thiên cúi đầu nhìn bình dược trong tay Phong Vô Tâm, gương

mặt lãnh khốc hiện lên một tia ôn nhu.

Lạc Vũ của hắn, không uổng công hắn tin tưởng nàng, thật là không

uổng công mà.

“Nàng không có tới?” Vân Thí Thiên chậm rãi vươn tay tiếp nhận bình

dược, thanh âm lạnh trầm để lộ một tia hy vọng.

Phong Vô Tâm nghe vậy lắc đầu.

Bọn họ không cảm giác ra được khí tức của Tiểu Ngân, nếu Lạc Vũ có

tới, bọn họ có nhiều cao thủ canh giữ như vậy chắc chắn sẽ có thể cảm giác
ra được.