ĐẶC CÔNG HOÀNG PHI - Trang 1909

Từng bước rời khỏi, Đế Phạm Thiên còn chưa bước được bước thứ hai.

Phía trước từng bước đạp không mà đến Vân Thí Thiên, ánh mắt cùng

toàn thân lực lượng đều đặt ở trên người Già Diệp Tháp Thất trưởng lão
đưa mắt nhìn Vân Thí Thiên, đột nhiên vươn tay.

Một đạo lực lượng chợt phá không mà đến.

Đế Phạm Thiên hoàn toàn không kịp đề phòng đã bị lực lượng của Vân

Thí Thiên hoàn toàn giam cầm.

Vung tay lên, Đế Phạm Thiên động cũng không thể động bị quăng trên

không trung, hướng Lạc Vũ đang ở phía sau Vân Thí Thiên mà bay đến.

“Bản quân đã nói, hôm nay tất cả ân oán đều tính rõ ràng.” Thanh âm

của Vân Thí Thiên lãnh khốc như Tu La.

Đồng thời, từng bước bước đi trên không, hướng đến trước mặt Già

Diệp Tháp Thất trưởng lão.

Phía sau, Lạc Vũ đánh ra một chiêu, Đế Phạm Thiên rơi xuống bên chân

nàng.

Đưa chân một cước đạp trúng Đế Phạm Thiên, Lạc Vũ vuốt cằm nhìn

Đế Phạm Thiên dưới chân, lạnh lùng cười: “Đế Phạm Thiên, không có bản
lĩnh, không ngu mà chui vào rọ. Ngươi nghĩ rằng chúng ta nếu không có thủ
đoạn, lại ở chỗ này chờ các ngươi đến giết hay sao?”

Chống lại Đế Phạm Thiên biến sắc, Lạc Vũ mỉm cười: “Thật sự là

không biết tự lượng sức.”

Mỉm cười nói, Lạc Vũ trên chân dùng sức, hung hăng giẫm xuống.

“Bịch…” tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên.