ĐẶC CÔNG HOÀNG PHI - Trang 1917

Tiêu sái vung lên bộ lông màu bạc, như là cực kỳ đẹp trai hướng Tiểu

Hồng dựng thẳng lên hai móng vuốt, ta đẹp trai không?

Tiểu Hồng thấy vậy nhìn Tiểu Ngân một chút, quay đầu nhìn nơi bị Tiểu

Ngân phá hư.

Mắt to khinh thường hướng lên trời đảo một cái, hai chân trước ôm

ngực, bá đạo xoay người, đưa mông hướng Tiểu Ngân.

Hừ, đẹp trai cái đầu ngươi.

Vui đùa, hừ.

Xuân phong phất qua, trên Vọng Thiên Nhai một bầu không khí hăng

hái.

Khi khói bụi tản ra, nơi mặt đất bị lực lượng của Vân Thí Thiên đánh

xuống giống như là sao chổi đụng phải mặt đất, tạo thành một cái hố to lại
sâu.

Trong hố sâu, Già Diệp Tháp Thất trưởng lão tóc tai tán loạn, vạt áo

rách nát, trên người đều là máu tươi.

“Khụ khụ, khụ… Hải Thần tông, Hải Thần tông…”

Già Diệp Tháp Thất trưởng lão trên mặt tràn ngập oán hận cùng sợ hãi,

ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hải Mặc Phong ở phía trên, cơ hồ muốn
ăn tươi nuốt sống Hải Mặc Phong.

Cao cao tại thượng Hải Mặc Phong ngồi bất động, giống như cho dù hết

thảy lực lượng xông tới cũng không hề làm cho hắn có chút nào lay động,
thản nhiên nói: “Ta nói rồi ta là đến xem náo nhiệt.

Kỹ không bằng người thì không nên quái Hải Thần tông ta, Thất trưởng

lão, ngươi biết ta luôn luôn không thích ăn mệt.”