Năm đó, cũng là lãnh khốc như vậy.
Năm đó, mình dùng toàn lực tiếp cận hắn, giúp đỡ hắn, cuối cùng lại
không thể không tới Thiên Sinh Điện, sáng lập hiệu buôn này.
Mà bây giờ, người này nhưng…
Liếc nhìn trang giấy trong tay, trong mắt Bích Dao chợt lóe thần quang,
đột nhiên cười.
“Tốt, muốn ta hỗ trợ, có thể, muốn hiệu buôn của chúng ta ra sức, cũng
có thể, Bích Dao ta năm đó vì ngươi cái gì cũng có thể bỏ ra, hiện tại ta
cũng có thể làm như vậy.
Liễu Bích Dao ta không sợ lục tông bọn họ, nhưng là, ta có một điều
kiện.”
Nói đến đây, thanh âm của Bích Dao đột nhiên trầm trọng, gằn từng chữ
một: “Ngươi lấy ta làm vợ.”
Một lời vừa dứt, Bích Dao cũng không đợi Vân Thí Thiên sắc mặt đang
ngày càng trầm xuống kia mở miệng đã tiếp tục nói: “Dĩ nhiên, ta cũng sẽ
không để cho tâm can của ngươi chịu thua thiệt.
Hai bên đều quan trọng, ta nhường cho nàng ta làm chính thất.
Vân Thí Thiên, ngươi hãy nghe cho kĩ, đây chính là điều kiện của ta,
nếu ngươi đồng ý rồi, ta lập tức giúp ngươi. Còn nếu ngươi không đồng ý.
Tốt, chỉ cần ta nói một tiếng, nửa đại lục này sẽ không một hiệu buôn
nào dám nhận đan dược của ngươi.
Vân Thí Thiên, ta không ép ngươi, nhưng là ngươi cũng vĩnh viễn
không nên quên, đây là Vân Thí Thiên ngươi thiếu Liễu Bích Dao ta, vị trí
này nên là của ta.”