Cái miệng nhỏ nhắn nước miếng chảy dài vẫn duy trì trạng thái hôn,
chụt, hôn ngay vào khóe miệng Vân Thí Thiên.
Thật sự hôn lên.
Thời gian, nháy mắt yên tĩnh.
Nôn, Tiểu Ngân rùng mình phục hồi lại tinh thần, lập tức chổng vó nôn
mửa không ngừng .
Cùng lúc này, Vân Thí Thiên lạnh lạnh ngẩng đầu lên, trên khóe miệng
còn hiện rõ một vệt nước miếng , sắc mặt âm hàn, đóng băng ba thước.
Minh Trần Dạ ở bên vốn sắc mặt đang khó coi, thấy vậy sắc mặt rút gân
phì một tiếng cười to ra.
Tiểu Ngân, còn tốt chứ.
Ngươi ngu xuẩn, sao lại hôn hắn.
Mà Tiểu Hồng thấy vậy thì dựng thẳng lông mày, từ trong ngực Lạc Vũ
nhảy xuống, cái chân không ngừng lau miệng Tiểu Ngân , không có tiền đồ.
Tiểu Ngân, vừa bị ủy khuất, trốn trong ngực Tiểu Hồng an ủi tâm linh bị
thương .
“Ha hả. . . . . .” Lạc Vũ thấy vậy vốn cảm thấy mình nên bình tĩnh,
nhưng thật sự không bình tĩnh được, khoái trá cười ra tiếng.
Vân Thí Thiên lạnh nghiêm mặt hung hăng trợn mắt nhìn Tiểu Ngân và
Tiểu Hồng phá hư phong cảnh, đưa tay lau nước miếng ở khóe miệng , một
tay lấy ra quà sinh nhật vợ chồng Quân Vân đưa cho Lạc Vũ .
Vừa ôm chặt eo Lạc Vũ , ngẩng đầu hét to nói: “Người đâu,chuẩn bị
thịnh yến, hôm nay là sinh nhật Vương phi.”