“Ừ, không nói còn đỡ, là hôm nay.” Lạc Vũ ôm Tiểu Hồng và Tiểu
Ngân, cười tít mắt.
Đương nhiên rồi, nếu không phải cha mẹ ngươi nói chắc chắn ngươi sẽ
quên, chúng ta phải vội vàng tới đây, nếu không lại quên sinh nhật mười sáu
tuổi của ngươi.
Cũng không phải là sinh nhật nhỏ, nhất định phải chúc mừng ngươi.
Tiểu Ngân khoa tay múa chân nhìn Lạc Vũ nói.
Một bên Tiểu Hồng thấy vậy giơ móng vuốt đoạt lại cái hộp trong tay
Vân Thí Thiên , nhìn Lạc Vũ mở ra.
Xem một chút, xem một chút, là cái gì.
Lễ hộp không lớn nhưng cũng không nhỏ mở ra, mấy người xung quanh
đều cúi đầu nhìn lại.
Chỉ thấy bên trong hộp là một cái trâm Phượng,và một bộ quần áo đỏ
thẫm cùng với mũ phượng , khăn quàng vai.
Lại là một bộ áo cưới, áo cưới kết hôn.
Oa oa, cha mẹ ngươi chuẩn bị đồ cưới cho ngươi
Tiểu Hồng, Tiểu Ngân, cười loan mắt, ý vị cười đùa.
Lạc Vũ nhìn mũ phượng khăn quàng vai từ xa đưa tới, khóe miệng
nhếch cao lên, cả người đều toả sáng ra một loại khí chất thanh thuần .
Ở Vong Xuyên đại lục, thiếu nữ mười sáu tuổi có thể gả đi.
Mười sáu, là đường ranh giới cho tuổi thanh xuân .
Nàng, trưởng thành, có thể lập gia đình.