Từ trên không Tiểu Ngân và Tiểu Hồng rơi xuống, ôm rương nhỏ, líu ríu
giương nanh múa vuốt trong ngực Lạc Vũ, luôn miệng nói.
“Sinh nhật?” Vân Thí Thiên giật mình.
Phụ thân và mẫu thân ngươi cho chúng ta mang lễ vật đến cho ngươi,
mười sáu tuổi rồi, đã thành đại cô nương rồi, có thể lập gia đình.
Tiểu Ngân và Tiểu Hồng rơi vào trong ngực Lạc Vũ , cười híp mắt nhìn
Lạc Vũ liên tiếp nói.
Sau đó mang đồ Quân Vân và Phi Yên mang đến kín đáo đưa cho Vân
Thí Thiên bên cạnh, ôm hôn Lạc Vũ.
Ha ha, lễ vật của chúng ta.
Oa oa, Lạc Vũ trưởng thành, có thể lập gia đình.
Hai con một trái một phải, ở trong ngực Lạc Vũ làm ầm ĩ, nhìn qua cao
hứng cực kỳ.
Lạc Vũ bị Tiểu Ngân và Tiểu Hồng hôn khuôn mặt đầy nước miếng,
thấy vậy cũng cao hứng trở lại, cười tùy ý hai con làm ầm ĩ: “Sinh nhật a, ta
quên mất.”
Mấy năm này không phải là bận rộn đánh giặc, thì là bận rộn thành lập
thế lực, đã sớm quên mất sinh nhật của mình.
Không nghĩ tới cha mẹ còn nhớ rõ rõ ràng, cách xa như vậy cũng đưa lễ
vật cho nàng .
Lạc Vũ cảm thấy trong lòng ấm áp .
“Sinh nhật cuả ngươi?” Một bên Minh Trần Dạ nghe Lạc Vũ nói, không
khỏi từ trên núi giả nhảy xuống, nhìn Lạc Vũ nhướng mày nói.