“Ta không nói cái này, thân thể nàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Vân
Thí Thiên nhướng mày, ôm chặt Lạc Vũ.
Liễu Bích Dao, ai nào để ý tới nàng ta .
Hắn nhận được bẩm báo , Lạc Vũ ngất đi, lòng như lửa đốt chạy tới .
“Ngươi đã xảy ra chuyện?” Bên cạnh Minh Trần Dạ nghe thế thu lại
thần sắc tà mị, đánh giá Lạc Vũ từ trên xuống dưới.
Lạc Vũ đưa tay vỗ vỗ ngực Vân Thí Thiên, nhìn Minh Trần Dạ cười nói:
“Không có chuyện gì, đoán chừng là quá nhiều chuyện, cho nên mệt quá .”
“Qúa mệt mỏi?” Minh Trần Dạ có chút kinh ngạc.
Nhưng cũng có thể, trong khoảng thời gian này chuyện rất nhiều, hắn
đều không ăn chút gì ngon, mà Vũ vẫn bận rộn lâu như vậy, mệt mỏi là tất
nhiên .
Nở nụ cười ứng phó Minh Trần Dạ, Lạc Vũ tựa vào ngực Vân Thí
Thiên, mắt chậm rãi nhìn xuống phía dưới, tầm mắt rơi vào cổ tay lộ ra.
Dấu vết một cái vòng, thâm.
Là vì nguyên nhân này sao?
Lạc Vũ trên mặt cười, nhưng trong lòng có chút hiểu ra .
Mà trong lúc tầm mắt nàng nhìn xuống cổ tay của mình, Vân Thí Thiên
đưa tay cầm tay nàng.
Hai cổ tay, hai dấu vết giống nhau.
Lạc Vũ ngẩng đầu, chống lại ánh mắt sâu không thấy đáy của Vân thí
Thiên .